MỜI DÙNG TRÀ

Tài nguyên dạy học

MỖI BÌNH MINH TỈNH GIẤC

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Admin Hồ Minh Tâm)
  • (CLB ViOLET Sóc Trăng)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Picture61.png DC_loan_BCKT.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Chuc_cuoi_Tuan_vui_ve.swf 0.MT_2.swf DSCF0720.jpg DinhTanTrao.jpg DinhHongThai2.jpg Lich_Tet_31.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg 8fcecdc84c4e437194ee6629989cb61e_0226bachtang06.jpg Baner_Tet_1.swf Trieu_doa_hong.swf Xuan_2013.swf

    BỘ SƯU TẬP HOA LAN

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    thành viên violet

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    TRUYỆN CƯỜI

    Đi một một đàng, học một sàng khôn.
    .
    Có học mới biết mình chưa đủ
    .
    Học vấn là quyển sách không có trang cuối
    .
    Đừng xấu hổ khi không biết, chỉ xấu hổ khi không học mà thôi
    .
    Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người
    .
    Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc.
    .
    Trong cách học phải lấy tự học làm cốt.
    .
    Học thầy, học bạn, vô hạn phong lưu.
    .
    Học, học nữa, học mãi.
    .
    Trí tuệ con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp. W.Gớt (Đức).
    .
    Học mà không suy nghĩ thì vô ích; Suy nghĩ mà không học thì có hiểm nghèo. Khổng Tử (Trung Quốc)
    .
    Sự học xua đuổi sự chán ngán, khuây khoả được nửi buồn rầu, tiêu tan được niềm đau đớn. Nó làm vui vẻ và đông đúc cái cảnh cô tịch. Lê-guy (Pháp)
    .
    Ai đọc sách mà không biết được nhiều hơn những điều biết trong sách, người đó mới sử dụng sách có một nửa. Sách làm trí tuệ con người sâu sắc hơn và sáng sủa hơn. G.Lét-xinh (Đức)
    .
    Mỗi ngày biết thêm điều mình chưa biết, mỗi tháng chẳng quên điều mình đã biết, như vậy mới đúng gọi là người ham học. Tử Hạ (Trung Quốc)
    .
    Ngày nào mà bạn không bổ sung cho vốn hiểu biết của bạn dù chỉ một mẩu kiến thức nhỏ nhưng mới mẻ đối với bạn thì bạn hãy coi đó là một ngày mất đi vô ích, không thể lấy lại được nữa. C.Xta-ni-láp-xki (Nga)
    .
    Hãy nắm bắt toàn bộ khối kiến thức mênh mông của loài người, đừng đóng khung trong một chuyên môn hẹp, đó là điều đầu tiên tôi khuyên bạn. Hãy học tập kiên trì, học tập thường xuyên - đó là điều thứ hai tôi muốn khuyên bạn. N.De-lin-xki (Nga)
    .
    Cần phải học thường xuyên. Nghĩa là việc học tập không chỉ là công việc ở nhà trường. Nhà trường chỉ cho ta chiếc chìa khoá để ta có học thức. Học ở ngoài trường là một việc suốt đời ! Con người phải suốt đời trau dồi cho mình có kiến thức ngày càng rộng thêm. A.Lu-na-sác-xki (Nga)
    .
    Trò sẽ không bao giờ vượt được thầy nếu coi thầy là mẫu mực, chứ không phải là người ta có thể đua tranh. V.Bê-lin-xki (Nga)
    .
    Chúng ta phải tiếp thu và học tập ở những người đi trước chúng ta và cả những người đồng thời với chúng ta. Ngay cả thiên tài cực kỳ vĩ đại cúng không thể tiến xa được nếu chỉ muốn lấy mọi thứ từ thế giới nội tâm của mình. W.Gớt (Đức)
    .
    Không có tài sản nào quý bằng trí thông minh, không vinh quang nào lớn hơn học vấn và hiểu biết. E.Đô-La (Pháp)
    .
    Hiểu biết và chỉ có hiểu biết mới làm cho con người tự do và đem lại cho con người sự vĩ đại. D.Di-đơ-rô (Pháp)
    .
    Đời ta có bờ bến, cái hiểu biết vô bờ bến. Trang Tử (Trung Quốc)
    .
    Điều sung sướng nhất ở trên đời là làm được điều gì mà người ta nói mình không thể làm được!
    .
    Tương lai không phải thuộc về những người thông minh nhất,chính nó thuộc về những người siêng năng và cần cù nhất!
    .
    Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CẢM ƠN QUÝ VỊ, CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐÃ TRUY CẬP WEBSITE CỦA HỒ MINH TÂM TRƯỜNG TH MỸ PHƯỚC A– MỸ TÚ-SÓC TRĂNG
    ĐT: 0984.144503 CHÚC THẦY CÔ THÀNH CÔNG!
    Gốc > Truyện cổ tích >

    Sự tích đèo Phật tử

    Sự tích đèo Phật tử

     

    (Truyện cổ dân tộc Cao Lan)





    Ngày xưa có bốn người đêm ngày đọc kinh niệm phật quyết tu cho thành đạo. Bốn người có bốn họ khác nhau: Hoàng, Trần, Lí, Lắm. Ba người là đàn ông, riêng người họ Lắm là con gái.

    Sau hàng chục năm tụng kinh, niệm phật, ăn chay tu chí trong chùa, họ đều trở thành những tăng ni đắc đạo. Chọn được ngày lành tháng tốt, họ liền cùng nhau tìm đường lên núi Thiên Sơn để hóa Phật. Đường đi Thiên Sơn xa lắc xa lơ, thành thử họ phải đi ròng rã mấy năm trời mới tới nơi. Đến chân núi Thiên Sơn, cả bốn người đều mệt nhọc không sao tả xiết. Nhưng ai cũng nghĩ đã tu thân quyết chí đến được đây mà bỏ cuộc thì uổng quá. Nên dù trời đã gần tối, họ vẫn theo đường mòn để leo lên đỉnh núi. Khi tới đỉnh đèo, đêm đã khuya lắm, trời tối như mực, bụng đói cồn cào, họ kiệt sức, không đi tiếp được nữa.

    Cái đói và mệt nhọc buộc họ phải dừng lại nghỉ nhưng không ai chợp mắt nổi. Bỗng một người trong bọn họ lên tiếng:

    - Bây giờ nếu có một cây gậy ước thì các bậc đàn anh muốn ăn gì nào?

    Mọi người đã quá đói và mệt nên họ không còn giữ gìn nữa, ai thích thứ gì dù những người tu hành phải kiêng, nay cũng nói toạc ra.

    Thoạt tiên người họ Trần nói:

    - Tôi ước được chén một bữa thịt chó, có đủ gia vị, cúc tần, giềng lát, rau mùi, húng chó…

    Người họ Trần đang kể lể thì người họ Hoàng ngắt lời:

    - Tôi mơ ước một bữa thịt trâu. Trâu càng già càng dai, nhai càng đã răng.

    Người họ Lí nói tiếp lời luôn:

    - Tôi chỉ muốn bữa thịt gà luộc có lá chanh.

    Sau cùng ni cô Lắm nói:

    - Tôi chỉ thích một bữa rau luộc cho mát ruột và húp cho đỡ khát thôi.

    Sáng dậy, khi mọi người đang chuẩn bị xuống đèo đi tiếp, thì có một ông già râu róc bạc phơ chống gậy từ chân dốc đi lên, vẻ mệt nhọc nhưng cất giọng sang sảng hỏi:

    - Các người ở đâu đến đây?

    - Thưa cụ! Bầy tăng chúng tôi tìm đường lên núi Thiên Sơn để hóa Phật đấy ạ. Dám mong cụ chỉ đường giúp cho.

    Nghe xong câu trả lời, ông già nói:

    - Được, ta sẽ đưa các người đến núi Thiên Sơn nhưng bây giờ các người hãy nhổ nước bọt xuống lá cây xem đã.

    Nói xong, ông già rút từ trong túi ra bốn cáo lá bồ đề to như nhau, rồi đặt trước mặt cho từng người nhổ vào đất. Bốn người nhổ xong, đều cảm thấy lợm giọng, ruột gan nao nao buồn nôn. Trong nháy mắt cả bốn người đều nôn tống nôn tháo. Quái lạ là đêm hôm qua ai ước ăn gì đều nôn ra thứ đó. Thấy ba người nôn nào là thịt gà, thịt trâu, thịt chó, duy chỉ có ni cô họ Lắm là nôn ra rau xanh. Ông già bèn nói:

    - Chính đây là đỉnh núi Thiên Sơn, các người đã đến cõi Phật rồi. Nhưng nôn ra toàn những thứ kiêng kị thì sao gọi là chân tu được. Các người không thể hóa Phật được đâu.

    Rồi ông già lại chỉ vào ni cô họ Lắm nói: "Người này cứ theo đỉnh chóp mà lên, chớ đi xuống, sắp tới nơi rồi."

    Ni cô họ Lắm theo đường mà lên, rồi hóa thành Phật Bà Quan Âm. Phật Bà có nhiều phép lạ để trị bọn âm binh quấy nhiễu, giữ gìn phúc lành cho muôn dân. Ngày nay họ Lắm thờ phật Quan Âm trong nhà và mỗi khi Tết đến cúng Phật Bà, đều phải có một bát canh rau.

    Còn ba người kia xấu hổ vì không được hóa Phật lại mất bao công sức tu thân, nên buồn rầu mà chết ở giữa đỉnh đèo. Họ chết ơ nơi hoang vắng đó, chẳng ai hay mà chôn cất, nên sau này người đời truyền nhau khi đi qua đèp đều phải mang theo nắm đất hay hòn đá ném vào chỗ đó để đắp thành mộ. Chỗ đất ấy người ta gọi là mộ "Phật". Từ đó mộ "Phật" ngày một lên cao và tên đèo được đổi thành đèo Phật tử.

     

     

     

     

     

    Bản quyền của Làng Xìtrum

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hồ Minh Tâm @ 15:49 15/10/2012
    Số lượt xem: 248
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    XEM BÁO