MỜI DÙNG TRÀ

Tài nguyên dạy học

MỖI BÌNH MINH TỈNH GIẤC

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Admin Hồ Minh Tâm)
  • (CLB ViOLET Sóc Trăng)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Picture61.png DC_loan_BCKT.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Chuc_cuoi_Tuan_vui_ve.swf 0.MT_2.swf DSCF0720.jpg DinhTanTrao.jpg DinhHongThai2.jpg Lich_Tet_31.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg 8fcecdc84c4e437194ee6629989cb61e_0226bachtang06.jpg Baner_Tet_1.swf Trieu_doa_hong.swf Xuan_2013.swf

    BỘ SƯU TẬP HOA LAN

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    thành viên violet

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    TRUYỆN CƯỜI

    Đi một một đàng, học một sàng khôn.
    .
    Có học mới biết mình chưa đủ
    .
    Học vấn là quyển sách không có trang cuối
    .
    Đừng xấu hổ khi không biết, chỉ xấu hổ khi không học mà thôi
    .
    Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người
    .
    Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc.
    .
    Trong cách học phải lấy tự học làm cốt.
    .
    Học thầy, học bạn, vô hạn phong lưu.
    .
    Học, học nữa, học mãi.
    .
    Trí tuệ con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp. W.Gớt (Đức).
    .
    Học mà không suy nghĩ thì vô ích; Suy nghĩ mà không học thì có hiểm nghèo. Khổng Tử (Trung Quốc)
    .
    Sự học xua đuổi sự chán ngán, khuây khoả được nửi buồn rầu, tiêu tan được niềm đau đớn. Nó làm vui vẻ và đông đúc cái cảnh cô tịch. Lê-guy (Pháp)
    .
    Ai đọc sách mà không biết được nhiều hơn những điều biết trong sách, người đó mới sử dụng sách có một nửa. Sách làm trí tuệ con người sâu sắc hơn và sáng sủa hơn. G.Lét-xinh (Đức)
    .
    Mỗi ngày biết thêm điều mình chưa biết, mỗi tháng chẳng quên điều mình đã biết, như vậy mới đúng gọi là người ham học. Tử Hạ (Trung Quốc)
    .
    Ngày nào mà bạn không bổ sung cho vốn hiểu biết của bạn dù chỉ một mẩu kiến thức nhỏ nhưng mới mẻ đối với bạn thì bạn hãy coi đó là một ngày mất đi vô ích, không thể lấy lại được nữa. C.Xta-ni-láp-xki (Nga)
    .
    Hãy nắm bắt toàn bộ khối kiến thức mênh mông của loài người, đừng đóng khung trong một chuyên môn hẹp, đó là điều đầu tiên tôi khuyên bạn. Hãy học tập kiên trì, học tập thường xuyên - đó là điều thứ hai tôi muốn khuyên bạn. N.De-lin-xki (Nga)
    .
    Cần phải học thường xuyên. Nghĩa là việc học tập không chỉ là công việc ở nhà trường. Nhà trường chỉ cho ta chiếc chìa khoá để ta có học thức. Học ở ngoài trường là một việc suốt đời ! Con người phải suốt đời trau dồi cho mình có kiến thức ngày càng rộng thêm. A.Lu-na-sác-xki (Nga)
    .
    Trò sẽ không bao giờ vượt được thầy nếu coi thầy là mẫu mực, chứ không phải là người ta có thể đua tranh. V.Bê-lin-xki (Nga)
    .
    Chúng ta phải tiếp thu và học tập ở những người đi trước chúng ta và cả những người đồng thời với chúng ta. Ngay cả thiên tài cực kỳ vĩ đại cúng không thể tiến xa được nếu chỉ muốn lấy mọi thứ từ thế giới nội tâm của mình. W.Gớt (Đức)
    .
    Không có tài sản nào quý bằng trí thông minh, không vinh quang nào lớn hơn học vấn và hiểu biết. E.Đô-La (Pháp)
    .
    Hiểu biết và chỉ có hiểu biết mới làm cho con người tự do và đem lại cho con người sự vĩ đại. D.Di-đơ-rô (Pháp)
    .
    Đời ta có bờ bến, cái hiểu biết vô bờ bến. Trang Tử (Trung Quốc)
    .
    Điều sung sướng nhất ở trên đời là làm được điều gì mà người ta nói mình không thể làm được!
    .
    Tương lai không phải thuộc về những người thông minh nhất,chính nó thuộc về những người siêng năng và cần cù nhất!
    .
    Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CẢM ƠN QUÝ VỊ, CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐÃ TRUY CẬP WEBSITE CỦA HỒ MINH TÂM TRƯỜNG TH MỸ PHƯỚC A– MỸ TÚ-SÓC TRĂNG
    ĐT: 0984.144503 CHÚC THẦY CÔ THÀNH CÔNG!
    Gốc > Truyện cổ tích >

    Nguồn gốc sinh tử

     

     

    Nguồn gốc sinh tử


    Bóng hồng vừa gác núi. Chim chóc từng đàn lũ lượt bay về tổ, kêu la rộn rịp. Trên con đường mòn khúc khuỷu, các bác tiều vội vã cất gánh củi lên vai trở về làng mạc. Tiếng náo động vắng dần. Quang cảnh rừng rú mỗi lúc càng tĩnh mịch.

    Thỉnh thoảng một vài tiếng chuông chùa ngân nga từ xa vọng lại, dường như để thúc hối những người còn chậm bước chưa ra khỏi cảnh hoang liêu ghê rợn của núi rừng. Một vài tiếng hú kêu vang và sâu tậ trong hốc núi càng làm cho những kẻ lạc loài khiếp đảm. Các loài thú dữ đã bắt đầu cuộc săn mồi thường bữa, chốc chốc điểm lên những tiếng rống ghê người của chúa tể sơn lâm.

    Từ trong thảo am bê mé núi, một vị Thiền sư lưng mang dây bố, tay chống gậy tre, lần bước trên con đường mòn, tiến dần về phía xóm nhà cạnh mé rừng. Trời vừa sắp tối, vị Thiền sư đến nơi và đi ngay vào cổng, tìm lại nhà hai vợ chồng vị cư sĩ đã thọ giáo với ngàị Sau những lời chào hỏi, hai vợ chồng vị cư sĩ trải chiếu hoa mời ngài an tọạ Trà nước xong, Thiền sư liền bảo:

    - Từ ngày hai ông bà đã thọ giáo theo Phật đến giờ, tôi thường tới lui để thúc nhắc. Độ này việc tu niệm của ông bà được khá lắm, thật tôi rất lấy làm vui mừng. Song sự đời có hiệp phải có tan, hôm nay tôi đến đây để thăm và cũng để tỏ lòng từ giã hai ông bà. Ngày mai này tôi sẽ lên đường đặng đi giáo hóa một nơi khác. Có lẽ cách nhau lâu, vì vậy tôi không dám hẹn ngày tái ngộ. Trước khi lên đường, tôi xin dặn lại ít lời rất thiết, có thể là châm ngôn tu tập hằng ngàỵ Hai ông bà phải cố gắng niệm Phật đừng để lãng quên, nếu chẳng may có gặp việc gì xảy ra chênh mếch trong gia đình, ngoài xã hội, nên kiên nhẫn bỏ qua, tự an ủi lấy lòng. Giả như một trong hai người lâm bịnh nặng sắp đến giờ hấp hối, người mạnh cần nhất phải cho tĩnh tâm, sửa sang Phật tượng, hộ niệm cho nhau đến phút cuối cùng; đừng nên than khóc, van kêu, làm cho người chết phải bối rối, loạn niệm, khó được vãng sanh. Đây là một rối, loạn niệm, khó được vãng sanh. Đây là một việc khó, mà nhiều người tu hành đã vấp phải.

    Nên tôi xin căn dặn hai ông bà hãy ghi nhớ. Được vậy, dù tôi ở cách xa, vẫn yên hóa đạo.

    Dặn dò, chỉ bảo đâu đó xong xuôi, rạng ngày vị Thiền Sư lên đường...

    Ngày tháng qua mau, phút chốc đã được hai thu, nhờ y theo lời dạy của vị Thiền Sư mà thời gian qua, hai vợ chồng vị cư sĩ ăn ở với nhau rất thuận hòa, hằng ngày làm phước, bố-thí tụng kinh, niệm Phật chuyên cần, lối xóm nhiều người cảm mến.

    Một hôm người chồng bị chứng thương hàn đau nặng. Người vợ chạy thuốc tìm thầy đã hết hơi mà bịnh đâu vẫn còn nguyên đấỵ Cuối cùng, có một vị danh y đại tài đã được mời đến do công lao của người anh họ chẳng nại xa xôi rước về. Sau khi bắt mạch xong, vị danh y bảo:

    - Bệnh này không qua khỏi ngày nay, vì mạch đã hết. Vậy bà đừng nên chạy chữa làm gì nữa cho tốn công hao của, hãy lo liệu những vật dưỡng già mà thôi.

    Người vợ lúc bấy giờ đã tuyệt vọng, tâm thần bà rối loạn, quên hẳn lời dặn bảo của vị Thiền Sư; người chồng cứ nằm mê man mãi. Trong tình cảnh này, vì thương chồng, vì tủi phận, người vợ chỉ có nước gục mặt bên chồng khóc kể liên miên. Mãi đến khi người chồng mở đôi mắt thất thần nhìn vợ lần cuối cùng, mà người vợ còn ghé mặt sát mặt chồng nức nở van kêu:

    - Mình ơi! Mình nỡ nào chết đi để một mình tôi ở lại sống cô độc lẻ loi; hồi nào khổ sở có nhau, vui buồn cùng chịu, ngày nay mình bỏ tôi mình đi một mình! Mình ơi!.

    Tội nghiệp người chồng vì nghe lời lẽ quá bi ai của vợ, cảm tình ân ái bất giác nổi lên, nhìn vợ mà hai hàng lệ thắm tuôn ra, nghẹn thở... rồi trút linh hồn.

    Thần thức ông xuất ra nơi mắt. Người vợ vì gục mặt vào mặt chồng mà khóc, nên thần thức chui ngay vào lỗ mũi vợ, hóa thành một con sâu.

    Chồng mất rồi, vợ lo tròn bổn phận, chôn cất xong xuôi, đám ma cũng khá lớn, những ơn nghĩa lối xóm cũng lo tròn.

    Đến khi bà con ai về nhà nấy, bấy giờ bốn bề lặng ngắt, người vợ vì thương chồng bạc phận, xét nỗi cô đơn hiu quạnh, lại thêm lỗ mũi mỗi ngày một lớn và đau nhức vô cùng. Nàng cứ ngày đêm kêu gào than khóc, làm cho những kẻ ở gần, ai cũng phải động lòng thương xót kẻ xấu duyên, bạc phận.

    Một hôm, vị Thiền Sư trở lại và ghé thăm. Nàng vừa thấy Ngài đã hối hả chạy ra khóc than, kể lể...

    Vị Thiền Sư ôn tồn bảo:

    - Bà hãy nín, sống chết là lẽ thường, hễ có sanh là có tử. Người tu hành khi bỏ được thân khổ này như quẳng được cái gánh nặng, bà nên mừng giùm chớ sao lại khóc? Bà còn than khóc thế là bà chưa hiểu đạọ Xinh khuyên bà hãy nghe tôi, có thương nhớ nên để lòng, lo tu hành cho khuây lãng, nếu còn nặng lòng ái ân thì khiếp sau lại gặp nhau nữa, vay trả, trả vay thành một chuỗi oan gia vô cùng tận.

    Sau khi nghe vị Thiền sư khuyên bảo, như giải được sự đau buồn, nàng liền sửa lại mái tóc, rồi tình cờ khịt mũi mạnh văng ra một con sâu khá lớn.

    Thiền sư cả cười bảo:

    - Ở đời ít ai có nghĩa hơn bà, ai đời thương chồng mà khóc đến có sâu trong lỗ mũi.

    Nàng thẹn quá, toan lấy chân dậm chết con sâu. Vị Thiền Sư vội vàng khoát tay bảo:

    - Đừng, bà đừng nên làm thế, vì con sâu ấy là chồng bà vậy.

    Nàng lạ lùng hỏi:

    - Bạch thầy, chồng tôi suốt đời niệm Phật làm phước, tại sao chết lại sanh vào loài sâu bọ như thế?

    Thiền Sư bảo:

    - Bà đã quên lời tôi dặn, khi chồng bà chết bà không lo tụng kinh niệm Phật và khuyên bảo chồng bà khởi chánh niệm, bà lại còn đem tình ân ái kể khóc than, nên chồng bà khi sắp mất, bị lòng thương vợ, nặng tình ân ái mà lãng quên chánh niệm. Vì vậy nên thần thức luyến ái không thể vượt lên cao, mà phải chui vào mũi bà thành sâu thành bọ. Than ôi! Uổng một kẻ tu hành, đã mong thoát kiếp luân hồi lại còn bị ái ân cột chặt. Thật có khác nào con cò muốn cất cánh bay cao để thoát ngoài dò, bẫy; nhưng khốn nỗi nó còn bị sợi dây vô tình cột chặt vào chân. Thế có tội nghiệp không?

    Thiền Sư lại đến gần con sâu khẽ bảo:

    - Người trước cũng nghe lời ta chăm chỉ tu hành lẽ ra thời đã được công đức lành mà sanh thiên hay vãng sanh Cực-lạc, song vì tình ân ái của vộ chồng người có còn sâu thẳm ngàn trùng, thành ra khi trút hơi cuối cùng mà còng gây nghiệp chướng nặng nề phải thành loài sâu bọ, thật đáng thương thay!

    Con sâu năm im từ nãy giờ, dường như nó cũng tự biết hổ thẹn ăn năn. Thiền Sư chú nguyện cho và nhớ công đức lành đã tạo từ trước, nên con sâu quằn quại một lúc rồi chết, thần thức lại sanh vào cõi người. Người vợ đã tự hối và phát nguyện tu hành, niệm Phật, trì chí không thối lui, kết quả bà được vãn sanh.

    Người ta cũng không phải chỉ có một đời sống ngắn ngủi mở đầu trên cái nôi và chấm hết trên cái mồ. Lọt lòng và nhắm mắt chỉ là bình minh và đêm tối của một thời gian lặng lẽ trôi, không bao giờ tạm ngừng, không có đầu, không có đuôi.

    Bản quyền của Làng Xìtrum

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hồ Minh Tâm @ 16:09 15/10/2012
    Số lượt xem: 389
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    XEM BÁO