MỜI DÙNG TRÀ

Tài nguyên dạy học

MỖI BÌNH MINH TỈNH GIẤC

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Admin Hồ Minh Tâm)
  • (CLB ViOLET Sóc Trăng)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Picture61.png DC_loan_BCKT.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Chuc_cuoi_Tuan_vui_ve.swf 0.MT_2.swf DSCF0720.jpg DinhTanTrao.jpg DinhHongThai2.jpg Lich_Tet_31.swf Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg 8fcecdc84c4e437194ee6629989cb61e_0226bachtang06.jpg Baner_Tet_1.swf Trieu_doa_hong.swf Xuan_2013.swf

    BỘ SƯU TẬP HOA LAN

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    thành viên violet

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    TRUYỆN CƯỜI

    Đi một một đàng, học một sàng khôn.
    .
    Có học mới biết mình chưa đủ
    .
    Học vấn là quyển sách không có trang cuối
    .
    Đừng xấu hổ khi không biết, chỉ xấu hổ khi không học mà thôi
    .
    Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người
    .
    Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc.
    .
    Trong cách học phải lấy tự học làm cốt.
    .
    Học thầy, học bạn, vô hạn phong lưu.
    .
    Học, học nữa, học mãi.
    .
    Trí tuệ con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp. W.Gớt (Đức).
    .
    Học mà không suy nghĩ thì vô ích; Suy nghĩ mà không học thì có hiểm nghèo. Khổng Tử (Trung Quốc)
    .
    Sự học xua đuổi sự chán ngán, khuây khoả được nửi buồn rầu, tiêu tan được niềm đau đớn. Nó làm vui vẻ và đông đúc cái cảnh cô tịch. Lê-guy (Pháp)
    .
    Ai đọc sách mà không biết được nhiều hơn những điều biết trong sách, người đó mới sử dụng sách có một nửa. Sách làm trí tuệ con người sâu sắc hơn và sáng sủa hơn. G.Lét-xinh (Đức)
    .
    Mỗi ngày biết thêm điều mình chưa biết, mỗi tháng chẳng quên điều mình đã biết, như vậy mới đúng gọi là người ham học. Tử Hạ (Trung Quốc)
    .
    Ngày nào mà bạn không bổ sung cho vốn hiểu biết của bạn dù chỉ một mẩu kiến thức nhỏ nhưng mới mẻ đối với bạn thì bạn hãy coi đó là một ngày mất đi vô ích, không thể lấy lại được nữa. C.Xta-ni-láp-xki (Nga)
    .
    Hãy nắm bắt toàn bộ khối kiến thức mênh mông của loài người, đừng đóng khung trong một chuyên môn hẹp, đó là điều đầu tiên tôi khuyên bạn. Hãy học tập kiên trì, học tập thường xuyên - đó là điều thứ hai tôi muốn khuyên bạn. N.De-lin-xki (Nga)
    .
    Cần phải học thường xuyên. Nghĩa là việc học tập không chỉ là công việc ở nhà trường. Nhà trường chỉ cho ta chiếc chìa khoá để ta có học thức. Học ở ngoài trường là một việc suốt đời ! Con người phải suốt đời trau dồi cho mình có kiến thức ngày càng rộng thêm. A.Lu-na-sác-xki (Nga)
    .
    Trò sẽ không bao giờ vượt được thầy nếu coi thầy là mẫu mực, chứ không phải là người ta có thể đua tranh. V.Bê-lin-xki (Nga)
    .
    Chúng ta phải tiếp thu và học tập ở những người đi trước chúng ta và cả những người đồng thời với chúng ta. Ngay cả thiên tài cực kỳ vĩ đại cúng không thể tiến xa được nếu chỉ muốn lấy mọi thứ từ thế giới nội tâm của mình. W.Gớt (Đức)
    .
    Không có tài sản nào quý bằng trí thông minh, không vinh quang nào lớn hơn học vấn và hiểu biết. E.Đô-La (Pháp)
    .
    Hiểu biết và chỉ có hiểu biết mới làm cho con người tự do và đem lại cho con người sự vĩ đại. D.Di-đơ-rô (Pháp)
    .
    Đời ta có bờ bến, cái hiểu biết vô bờ bến. Trang Tử (Trung Quốc)
    .
    Điều sung sướng nhất ở trên đời là làm được điều gì mà người ta nói mình không thể làm được!
    .
    Tương lai không phải thuộc về những người thông minh nhất,chính nó thuộc về những người siêng năng và cần cù nhất!
    .
    Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CẢM ƠN QUÝ VỊ, CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐÃ TRUY CẬP WEBSITE CỦA HỒ MINH TÂM TRƯỜNG TH MỸ PHƯỚC A– MỸ TÚ-SÓC TRĂNG
    ĐT: 0984.144503 CHÚC THẦY CÔ THÀNH CÔNG!
    Gốc > Truyện cổ tích >

    Sinh con rồi mới sinh cha

    Sinh con rồi mới sinh cha


    Ngày xưa, có hai người bạn ở hai làng cách nhau một con sông, đi lại với nhau thân thiết như anh em ruột. Gặp lúc nước có loạn, hai người cùng phải đi thú xa. Một người có tiền, một người không có. Người có thấy bạn túng thiếu, đưa cho bạn vay lần hồi lâu thành một số nợ mười lạng bạc. Giặc yên hai người cùng trở về làng.

    Bẵng đi một dạo, hai người không gặp nhau. Một hôm người có tiền cho vay nhớ đến bạn, nghĩ bụng rằng: "Bạn ta không sang thăm ta được có lẽ vì nghèo túng. Ta nhờ trời có tiền của, đối với bạn ta có bổn phận qua thăm trước, để an ủi bạn". Rồi dắt theo túi năm lạng bạc để đi thăm bạn và giúp bạn. Đến nơi thấy cửa nhà lịch sự, nghĩ mừng cho bạn nay đã khá giả, hẳn không cần giúp nữa, anh ta mới lấy năm lạng bạc giấu vào nóc cổng rồi đi vào nhà. Hai vợ chồng người thiếu nợ thấy bạn, nghĩ là đến đòi nợ, bèn làm cơm thết đãi rất tử tế, rồi bàn tính giết đi, để khỏi trả nợ. Đợi cho bạn ngủ, hai vợ chồng bèn giết luôn, rồi đem xác ra vườn sau chôn dưới gốc cây khế.

    Từ đó cây khế đâm ra tươi tốt hẳn, nhưng chỉ sinh có một trái lớn bằng ba trái thường. Trong khi ấy người vợ nhân có mang thèm chua, thấy trái khế ngon lành bèn hái xuống ăn. Đến ngày sinh ra được một đứa con trai khỏe mạnh khôi ngô, nhưng lên ba tuổi mà vẫn không nói.

    Hai vợ chồng làm lễ cầu Trời khấn Phật cho con biết nói. Chẳng mấy lúc đứa con nói được, nhưng nó chỉ nói một câu: "Con muốn nói với quan huyện trước rồi mới nói với cha mẹ được". Gặng hỏi đứa bé cũng không nói thêm câu nào khác. Cha mẹ nó buồn rầu nhưng không biết làm thế nào, cũng đành phải theo lời con đến thưa đầu đuôi với quan huyện. Quan huyện lấy làm lạ, theo lời khẩn cầu hai vợ chồng, đi đến nhà. Thấy đứa bé, ông bèn hỏi: "Mày muốn gì? Sao cha mẹ mày đây mà mày lại không nói, mà cứ đòi phải nói với tao"? Đứa bé rành mạch thưa: "Con mời quan đến để soi xét một việc: nguyên con với người này ngày xưa kết nghĩa anh em. Gặp lúc đi thú anh ta không có tiền, con cho anh ta vay mười lạng bạc; anh ta không trả được con cũng không đòi. Đến khi về, con nghĩ thương anh ta nghèo túng, một hôm lại đem năm lạng bạc đến để giúp anh ta nữa. Nhưng đến nơi, thấy nhà anh ta sang trọng, nghĩ cũng chẳng cần đưa tiền thêm cho anh ta làm gì, con mới giấu năm lạng bạc đó ở trên nóc cổng rồi vào nhà thăm. Không ngờ vợ chồng anh ta lại sinh lòng bất nhân, làm cỗ cho con ăn, rồi thừa lúc con ngủ, giết con chết, đem xác con chôn ở dưới gốc cây khế. Hồn con chết oan ức quá, không tiêu tan được, bèn nhập vào cây khế đó. Cây khế sinh có một trái lớn, hồn con lại nhập vào trái khế. Thế rồi đến khi vợ anh ta có thai, ăn trái khế đó mà đẻ ra con".

    Theo lời đứa bé, quan huyện cho đào gốc cây khế thì quả thật có xác người đã nát. Lại truyền lính đi lục soát ở nóc cổng, thì tìm thấy năm lạng bạc còn ở đó.

    Chứng cớ rành rành, vợ chồng anh kia phải thú nhận hết cả tội lỗi và bị kết án vào tội giết người đền mạng.

    Quan huyện trả lại thằng bé năm lạng bạc, nó cảm tạ quan rồi xin trở về nhà cũ. Tính ra lúc đi thì trẻ, vợ mới có mang, mà bây giờ thì vợ đã già rồi, hai vợ chồng không nhận ra nhau nữa. Kể lại hết cả đầu đuôi, hai vợ chồng già trẻ ôm lấy nhau mà khóc. Người vợ gọi con ra chào bố, thì con bấy giờ đã hơn hai mươi tuổi, và đã có vợ con rồi. Vì thế gia đình mới xảy ra một tình trạng tức cười: Con già hơn bố, cháu lớn hơn ông.


    Nhắn tin cho tác giả
    Hồ Minh Tâm @ 16:02 15/10/2012
    Số lượt xem: 259
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    XEM BÁO